#441: Happy birthday to me!

Ngày sắp trôi qua rồi…

Ngày hôm nay đặc biệt hơn mọi ngày một chút với riêng mình, và dành cho mình – sinh nhật tuổi Hai mươi thật là giản dị vô cùng.

Mình còn nhớ lúc bé, cứ đến sinh nhật là náo nức, trông chờ, muốn được đãi tiệc mời bạn bè đến dự. Mẹ chuẩn bị thật nhiều món ngon, và cũng mong có thật nhiều quà nữa. Con nít, bản tính luôn thích sự náo nhiệt, đông vui. Theo thời gian, mình cứ lớn dần lên, đến bây giờ khi đã là một thiếu nữ đôi mươi, mình lại chỉ mong muốn những điều giản dị, những niềm vui giản đơn, những bữa tiệc ko quá ồn ào và… cũng vẫn thích nhận quà, nhưng ko phải theo kiểu của trẻ con chú trọng vào số lượng và chất lượng, mà là thích theo cái cách chú trọng đến người tặng quà và cốt yếu nhận tấm lòng của họ nhiều hơn. Và những ngày này, thì lời chúc mừng cũng là một điều cần thiết. Cuộc sống của mình rất ư là khép kín và nội tâm, ko dễ hòa đồng nên có rất ít bạn. Nhưng nhờ facebook, mình đã nhận được cho đến thời điểm này là 11:38 PM là 32 comment, 4 tin nhắn và vài lời chúc mừng sinh nhật khác nữa. Mình biết là do trên facebook có chế độ thông báo sinh nhật của bạn bè, nên mọi người mới biết sinh nhật nhau. Tuy là chỉ là một câu đơn giản cùng ý nghĩa được lặp đi lặp lại nhưng cũng rất quý, vì ít ra họ vẫn dừng lại, dành vài giây để viết lên Wall của mình lời chúc. Còn hơn là ko có, nhỉ?!

Năm nay, lần thứ hai sinh nhật kể từ khi quen anh mà ko được ở cạnh anh. Đó là điều khiến mình buồn duy nhất trog ngày. Nhưng thôi vì hoàn cảnh, cả hai đều phải cùng cố gắng. Còn bữa tối, ko quá ngon nhưng cũng ko quá tệ. Được quây quần bên gia đình ăn một nồi lẩu thiệt to trong ngày mưa là điều ấm cúng vô bờ bến rồi (>:D<).

Còn vài  phút nữa thôi là ngày mới sẽ đến. Cuối cùng, điều ước của mình cho sinh nhật tuổi Hai mươi,…

“Cầu cho mọi điều mình mong muốn đều sẽ thành hiện thực” :)

#435

Người ta cứ nói mãi về những mối quan hệ bền vững lâu dài mà quên rằng, sẽ có lúc chúng biến mất như chưa từng tồn tại… ”

Mình thắc mắc vì sao rất nhiều người luôn bi quan về tình yêu. Phải chăng là do họ đã thất bại quá nhiều trong tình yêu, đau đớn làm họ không (dám) tin vào thứ tình cảm thiêng liêng và đẹp đẽ nhất trên đời này nữa?

Không cần phải quá tin tuyệt đối nhưng ít ra cũng phải có niềm tin vào cái mình đang nắm giữ để ko sao nhãng mà quên đi vun vén cho tình yêu. Mình cũng ko chắc là tình yêu có thể tồn tại mãi hay ko trong cuộc đời mình khi cùng với anh, nhưng mình vẫn giữ niềm tin cho bản thân là mình và anh sẽ tạo dựng được nó, sẽ hạnh phúc cho đến khi dù tuổi đã già. Còn với những ai đang một mình, đang cô đơn, thì cũng xin đừng mất đi hi vọng và niềm tin vào tình yêu. Thật ra mình cũng đã từng thất bại rất nhiều lần đến nỗi cảm thấy sợ khi đối diện trước nó. Nhưng bản thân mình là một đứa rất thích yêu và được yêu, nên khi anh đến và ở ngay trước mình, dù vẫn còn phân vân có nên vội vã bắt đầu một điều gì mới khi nỗi ám ảnh cũ vẫn còn hiện diện, thì quyết định sau cùng của mình vẫn là chọn đến bên anh và sẻ chia yêu thương cùng anh. Và may mắn thay anh khác với những người đàn ông từng bước qua cuộc đời mình. Mình nghĩ là khi ấy, tuy sợ, tuy ko dám, nhưng mạnh mẽ ở sâu trong tim mình vẫn tin vào một tình yêu chân chính và hạnh phúc. Vậy nên nếu bạn ko tin thì làm sao tình yêu có thể dám đến gần để làm bạn hạnh phúc, để trao gửi cho bạn một người thương? Hãy yêu và đừng ngần ngại điều chi nữa. “Cơ hội” đôi khi ko do mình tạo ra, nhưng nhắc đến “xây dựng” hay “tạo dựng” điều gì đó là do tự thân mình bồi dưỡng và vun đắp nó.

#402: Hãy yêu, và yêu mãi, yêu nhiều hơn nữa…

Hôm nay mình xem tập cuối của Queen of reversals rồi. Cảm giác vẫn như mọi lần sau khi kết thúc một bộ phim hay (đối với mình), một cảm giác tiếc nuối. Phim này khá ấn tượng với mình, vì một kết thúc RẤT hiếm gặp trong các bộ phim trước đây mình xem. Một người đàn ông “rất nam tính, rất quyến rũ” yêu người phụ nữ đang gặp vấn đề trong hôn nhân (chú thích là sau khi đã ly dị, anh ấy mới bắt đầu tấn công ^^). Anh đã dùng tình yêu vô điều kiện của mình, một cách tự nhiên, làm rung động trái tim của người phụ nữ ấy. Dù đã hiểu rõ trái tim mình nhưng cô vẫn chạy khỏi anh, cô ấy sợ rồi tình yêu này cũng qua đi như cuộc hôn nhân Sáu năm của cô, nhưng người đàn ông ấy vẫn chờ đợi và đuổi theo cô. Để rồi, sau tất cả những rắc rối xung quanh mình, sau một năm người phụ nữ ấy học tập ở nơi xứ người và trở về, vẫn bằng tình yêu nồng cháy, vẫn bằng sự kiên quyết của trái tim mình, anh đã khiến trái tim cô không thể nào chạy trốn khỏi trái tim anh được nữa. :)

Mình rất thỏa mãn với kết thúc như thế này cho cả hai. Lúc xem ở giữa phim, mình đã từng nghĩ: “Rồi thì… để theo một chuẩn mực đạo lý, họ sẽ để người phụ nữ ấy trở về với chồng của mình mà thôi”. Cũng may là nó đã không kết thúc một cách chán phèo như vậy. Không phải là mình ủng hộ việc ly dị, hay việc người phụ nữ này yêu một người đàn ông khác mà ko phải là việc quay trở lại với chồng của mình. Chỉ là, mình thấy… khi một tình yêu đã qua đi, khi đã níu kéo và làm mọi thứ để giữ gìn nhưng vẫn ko thể thì hãy nên để cho bản thân và đối phương có một con đường mới để đi, để họ cũng gặp được những “người mới” yêu họ và họ cũng yêu. Có như vậy, sự trải nghiệm cuộc sống mới trở nên thú vị và muôn màu.

“Trong cuộc sống, đôi khi có những điều chúng ta không thể hiểu hết được. Thực ra những phút giây đẹp nhất trong đời không phải là quá xa xôi. Những khoảnh khắc khiến con tim ta ấm áp là những thứ mà ta nên chia sẻ với những người gần gũi nhất. Hãy yêu, và yêu mãi, yêu nhiều hơn nữa những phút giây này.”

#398: Đếm tuổi

Tôi đếm tuổi mình bằng những sợi mùa Thu
Bằng những gót chân trăng nhón qua thời tóc rối
Bằng những giọt cà phê bốc khói
Âm thầm tan vào hun hút kẽ đời.

Tôi đếm tuổi mình bằng những rong chơi
Bằng những chuỗi hoàng hôn tôi xâu trong nỗi nhớ
Bằng những hạt cườm lăn đến cuối chiều thì oà vỡ
Thành mưa.

Tôi đếm tuổi mình bằng những ngày mưa
Bằng những con đường cỏ bao màu xanh – úa
Bằng bao ngày ngóng dáng tóc em không về nữa
Bằng ấm mềm cát ở phía bờ xa.

Tôi đếm tuổi mình bằng những tháng năm qua
Tiếng chuông đồng hồ vỡ vụn trên gác xép
Bằng những chuyện chẳng thành thơ năm nào tôi cũng viết
Cho người ấy, cho tôi.

~ Đàm Huy Đông ~

#394: Đừng hùa theo, hãy là một cá thể độc lập thôi

Sao mọi người cứ thích “a dua”?! Ko thích cái gì thì ko nên nói ra. Có nói thì cũng đừng dùng lời lẽ quá nặng nề, kẻo lại trở thành người “ác mồm ác miệng”. Mà thật, cũng chả nên nói làm gì, nói nhẹ nhàng, lịch sự thì cũng bị quy chung vào cái tội “nói xấu người khác”. Thông thường, người ta đọc bất cứ cái gì, mà cái đó hoặc “một trong tổng thể” làm cho họ chú ý, gây ấn tượng mạnh với họ, thì tất nhiên họ gom chung thành một cụm, chẳng xem xét xem cái nào lời lẽ “nặng”, cái nào lời lẽ “nhẹ”. Rồi cũng bị thành “một giuộc” với nhau cả thôi. 

Mà có thích thì cũng nói ra làm chi, chỉ làm bản thân trở nên tầm thường. Mình thấy đúng thật là “tầm thường”, nhìn sơ những cmt của các bạn có chung ý kiến thì cứ na ná nhau, thấy ngấy cả lên vì sự a dua đó. Chả biết các bạn ý nói thế mà có thật nghĩ thế, nếu là thật, thì chỉ cân LIKE thôi là đủ rồi, ko nhất thiết phải nói ra để cho nó có sự trùng lập làm gì. Các bạn ý cũng thật giỏi văn, cùng một ý mà lại nói được nhiều kiểu câu khác nhau. 

Còn về Hà Kin, mình đã từng thích blog của chị ấy viết, nhưng nay, thông quá Facebook, mình đã ko còn thích nữa vì những lời chị ấy nói. Hà Kin ko nói tục tĩu, nhưng lời lẽ của chị có vẻ nặng nề quá, nhất là đối với những người phản biện lại điều chị viết. Người ta nói nhẹ nhàng, nhưng chị lại cứ trả lời theo kiểu người ta nói năng tục tĩu. Rồi lại bảo ấy là cách nói chuyện của chị, chứ chả có ý bực tức (Ko chỉ ở Status về VGT, mà còn từ cái Status về hình ảnh của em chị trước đây nữa). Còn có thật thế ko thì mình ko dám khẳng định, như thường nói “Trời biết, Đất biết, và người ấy biết”. 

Lời mình viết trên đây là suy nghĩ sau khi đọc Status của chị Hà Kin về kết quả của vòng Bán kết 4 – Vietnam’s got talent. Nói riêng việc này, thực sự ở Bán kết, phần trình diễn của bé Phương Anh ko hay, ko tốt bằng ở Sơ khảo (SK). Còn việc P.A có được vào Chung kết hay ko mình ko nói đến. Bởi, mình chưa xem hết toàn vẹn vòng Bán kết (BK), và cũng ko chú ý đến những thí sinh khác. Xem BK, mình chỉ tập trung vào những thí sinh mà mình biết, và cảm thấy ấn tượng ở vòng SK, nên mình ko muốn nói đến kết quả của nó, mà chỉ nói đến cái mà thí sinh mình yêu thích thể hiện. Ko chỉ riêng P.A, phần thi của anh Phúc ở BK riêng mình thấy cũng đã kém hiệu quả đi nhiều, nhưng anh Hoàng lại giữ vững phong độ và còn tốt hơn. 

Chỉ vậy thôi, đấy là suy nghĩ của mình, và đây cũng là nơi cá nhân của mình :).

#303: Happy new year!!!

null

Today is the last day of 2011. I can not believe that the year is almost over. Because it means I will have to wait for you just 1 year (and maybe a few months).

Steven, it was the year we spent to live, to study, to enjoy our life without each other. And it also likes a challenge for our love, so I’m happy that you are a good man, an honest man, a faithful “husband”. In spite of the distance between two countries that you still love me and we are still happy (>:D<)

I hope that 2012 will be good to us. Thanks for everything you have been giving to me. I do love you so much, darling! xoxo